Cảm hứng

Làm “dự án” có ngon ăn thế không?

Tôi vốn là một nhân viên bình thường trong một phòng truyền thông của một công ty cũng thuộc dạng lớn ở VN. Rồi một ngày, sếp tôi rủ tôi sang làm chung dự án mới. Dự án- một mỹ từ mà khi nghe đến ai cũng có thể tưởng tượng được sức hấp dẫn của nó. Nhất là khi dự án đó nằm trong công ty lớn. Với tôi, ý nghĩa nhất là… được tăng lương và được thăng chức.

Vạn sự khởi đầu nan

Ý tưởng ban đầu của dự án vốn là từ sếp tôi, trình bày với sếp và được duyệt ngay. Tất nhiên đó chỉ là duyệt miệng. Vì vậy dự án vẫn chưa có gì hết ngoài ý tưởng. Mọi thứ bắt đầu từ con số không. Phòng dự án của tôi có 4 người, tính luôn cả sếp và tôi. Mọi người chia nhau bắt đầu nghiên cứu: thị trường, thị hiếu người tiêu dùng, các sản phẩm cạnh tranh, … Suốt một tháng trời chỉ toàn nghiên cứu và nghiên cứu. Cuối cùng ý tưởng cũng đã có tên và thành hình. Chúng tôi nộp ngay bảng kế hoạch sản phẩm cho sếp tổng và chờ đợi phản hồi.

Sếp đi công tác. Chúng tôi đợi sếp về. Sếp bận công việc dang dở của các phòng ban khác. Chúng tôi đợi sếp xong việc. Chờ đợi nửa tháng trời khiến tất cả chúng tôi rất sốt ruột và có nhiều thời gian hơn để nghĩ về tương lai của mình. Trung tâm của tôi sẽ tên gì? Tôi sẽ có chức vụ cụ thể như thế nào? Lương có được tăng hay không? Có tuyển thêm nhân sự mới hay không? Các câu hỏi cũng được sếp giải đáp sau khi đã gói ghém xong các công việc khác: Tiếp tục lên kế hoạch kinh doanh cho sản phẩm, kế hoạch nhân sự, kế hoạch marketing, … Chỉ khi những bản kế hoạch đó được duyệt thì những câu hỏi của tôi sẽ có lời đáp.

Thời công nghiệp hiện đại mọi thứ có thể thay đổi rất nhanh sau một đêm. Dự án của chúng tôi sau một đêm cũng đã thay đổi cho kịp với thời đại. Được lệnh của sếp tổng, chúng tôi lại tiếp tục nghiên cứu và thay đổi sản phẩm cho phù hợp, vẫn giữ nguyên khách hàng mục tiêu và ý tưởng nền.

Cuối cùng, ngày trọng đại của chúng tôi đã đến. Dự án được sắp xếp để thuyết trình trước toàn Ban lãnh đạo của tập đoàn. Hầu hết mọi người đều thích ý tưởng của dự án. Nhưng … lại chữ nhưng, dự án chúng tôi không khả thi về kỹ thuật. Mọi thứ lại về số mo.

Sang đến tháng thứ 4 thì chúng tôi tiếp tục phải vô vọng trong chờ đợi. Công ty bước vào giai đoạn sáp nhập với các công ty khác của tập đoàn trở thành một công ty to hơn. Mọi thứ không còn vào đúng quỹ đạo của nó nữa.

Kết quả của sự chờ đợi

Tổng cộng thời gian trải qua dự án của 4 người chúng tôi là 5 tháng. Tại sao lại 5 tháng? Chỉ bởi vì chúng tôi đã không còn tiếp tục làm dự án khi mà riêng bản thân tôi đang quá trăn trở nhiều thứ được và mất nếu mình còn làm.

Quyết định nghỉ việc đến với tôi cũng bất chờ như chính những điều bất ngờ của dự án. Lý do chính cũng lại là lương. Vào tháng cuối cùng tôi làm việc là cuối năm, nhân viên nào cũng mong nhất là giai đoạn này, vừa được lương, vừa được thưởng. Lương tôi vốn không được cao, qua dự án cũng chẳng được tăng lương nhưng theo check-point (Bảng xét thưởng tự nhân viên chấm và có duyệt của trưởng bộ phận) của mình tôi đáng lý được khoản tiền còn cao hơn thế. Lần lữa mãi mới quyết định nói thẳng với chị trưởng phòng nhân sự thì tôi ngỡ ngàng ra hai chuyện: Một là tôi vẫn còn trực thuộc trung tâm truyền thông, hai là chính vì vẫn trực thuộc trung tâm nên giám đốc trung tâm sẽ là người ký quyết định thưởng cuối cùng với phòng nhân sự. Tôi từ loại tốt xuống loại trung bình.

Vấn đề đối với tôi bây giờ không chỉ là tiền nữa mà liên quan đến cách người khác nhìn nhận và đánh giá về mình. Tôi cảm thấy như mình bị xúc phạm. Và tôi quyết định xin nghỉ việc sau phút giây đó.

Được và mất

Nhiều bạn bè của tôi khi nghe tôi kể lại toàn bộ câu chuyện đã vô cùng tức giận và ủng hộ quyết định của tôi. Họ còn nói với tôi rằng: Đáng lý không nên đánh mất thời gian vô ích cho một cái gì đó không rõ ràng, không nắm chắc trong tay như thế. Tôi chỉ cười.

Nếu hỏi tôi học được gì nhiều nhất từ câu chuyện dự án, thì đó là chữ “nhẫn” – từ những tháng ngày chờ đợi, nghiên cứu những bảng dài ngoẵng, làm đi làm lại những bản kế hoạch. Tôi có những người bạn đồng nghiệp mà đến tận bây giờ ai có chuyện vui chuyện buồn gì, cả bốn lại kéo nhau ra tiệm cà phê quen thuộc rồi ngồi tám. Tôi có những tấm ảnh vô cùng đáng yêu trong những ngày rảnh rỗi của dự án lại đem máy ra chụp. Rồi những bữa ăn, rồi những giờ nghỉ trưa, … Mở công ty riêng với vô vàn những thứ cần phải làm, với những thay đổi bất chợt khiến công việc trì hoãn, tôi đã đủ kiên nhẫn để nghiên cứu thêm, đủ nhạy cảm để quan tâm hơn với những con người sát cánh cùng mình. Vậy đó, dự án đã cho tôi thế đó

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top